(Travel) - Mùa hạ ở Hải Phòng dường như bắt đầu sớm hơn hết thảy những thành phố khác. Bởi dù muốn dù không, thì bước chân ra khỏi cửa, người ta cũng sẽ bắt gặp ngay những chùm phượng nở sớm không giấu nổi mình đằng sau những tán lá xanh. Khoảng cuối tháng 4, đầu tháng 5, khi đợt rét nàng Bân vội vã đi qua và cái “man mát” cuối cùng của mùa xuân còn sót lại cũng tan biến mất, lòng người dân thành phố Cảng và cả những du khách có dịp đi ngang qua đây đều như rực lên, cháy lên cùng với cái màu nhức nhối của những chùm phượng vĩ.

Tôi không sinh ra, cũng không lớn lên ở Hải Phòng. Những lần tôi đến ở hay đi qua đây, có đếm thì cũng còn chưa trọn đủ mười đầu ngón tay. Nhưng mỗi lần đi, gặp và quay trở về, trong tôi luôn dấy lên một cảm giác nào đó khó mà diễn tả, như thể gần gũi và than thiết lắm. Hải Phòng thay da đổi thịt từng ngày, giấu trong mình một nội lực vươn lên, cứ âm thầm mà vươn lên chẳng cần phải khua chiêng gõ trống.
Trung tâm triển lãm quốc tế Hải Phòng
Có ai đó đã nói Hải Phòng là sự pha trộn tuyệt vời giữa một Hà Nội yên bình, sống nhẹ với một Sài Gòn – lúc nào cũng như chàng trai hùng hục nhựa sống phải hoạt động không ngừng. Người Hải Phòng sống nhanh, sống theo nhịp sống công nghiệp nhưng kì lạ là mọi hoạt động của người Hải Phòng đều toả ra những thanh âm rất nhẹ và rất dịu. Xe máy chạy không bóp còi, những cô gái đạp xe mini Nhật đi như lướt và những hàng quán cứ lặng lẽ chờ đợi bên hè đường… Thì ra, Hải Phòng, bên cạnh cái lịch sử oai hùng của một vùng đất gắn liền với rất nhiều chiến thắng qua những triều đại phong kiến trong quá khứ thì khi thế thời thay đổi, cuộc sống ngày một hiện đại, nó vẫn luôn ẩn chứa nét đặc trưng của riêng mình : sôi động trong sự yên tĩnh.
Bến Cảng Hải Phòng
Tôi đến Hải Phòng lần đầu tiên vào một ngày cách đây hơn chục năm. Tôi vẫn nhớ cây cầu Hạ Lý dẫn vào thành phố, nhớ những con đường tấp nập màu áo xanh công nhân tan tầm, nhớ nhà hát thành phố và nhớ cả bến cảng nơi đây Tôi nhớ cả món bánh đa cua nổi tiếng Hải Phòng. Buổi sáng se se lạnh mà có một bát bánh đa cua nóng hôi hổi, màu đỏ nồng nàn thì không có gì sánh bằng. Có lang thang ở Hải Phòng mới thấy ẩm thực của thành phố này cũng phong phú và lấp lánh nhiều dư vị. Có bánh đa cua, có ngao sò, cua ghẹ, rồi có cả bánh mì cay nữa. Cái thứ bánh mì nhỏ bằng chiếc lược sừng, cầm trên tay chẳng đã mà chỉ cần thêm một ít ba tê với chí chương thì ta có cảm giác có thể đi với người bạn đồng hành tới cùng trời cuối đất.

Bảo sao những người con Hải Phòng dù xa đến mấy, dù ở phương trời nào cũng chẳng thể quên nơi mình đã sinh ra, chẳng thể quên cái màu nhức nhối của hoa phượng mỗi độ hè về. Hoa phượng nở trên cành, trên cây, trên những con đường, trên những “dòng sông” chốc lát những ngày mưa bão và trên cả những ước mơ của biết bao đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở thành phố “Hoa Phượng Đỏ” này.

Ngọc Linh
Ảnh: Google