Năm tháng và gió mưa không làm cho vẻ đẹp của Ghềnh đá phai nhạt đi, ngược lại càng khiến nó kiên cường và dữ dội hơn trong ngày mưa bão.
Nằm cách thị xã Tuy Hòa 45km về phía Đông bắc và cách thị trấn Chí Thạnh chừng 15km về phía đông, Ghềnh đá Đĩa ngày mưa khoác lên mình tấm áo xám lạnh lẽo và buồn rầu. Chợ Đầm họp bên một cái đầm lớn ngay bên lề đường, lao xao vài quán lá, dăm ba xe hàng.
Ghềnh đá Đĩa ngày mưa
Dừng chân bên một gánh đậu hũ nóng, chúng tôi vừa xì xụp vừa nói chuyện phiếm với những người bán hàng đang thu dọn quán. Hỏi về Ghềnh đá Đĩa, họ cả cười mà rằng, thỉnh thoảng cũng thấy có mấy ông bà tây đạp xe hoặc đi xe máy, cũng có vài bạn thanh niên như các cô các cậu, nhưng hôm nay gió mùa về, ra biển làm chi vậy?
Nhà thờ Mằng Lăng
Tôi đã đến Ghềnh đá đĩa vào ngày nắng, khi mặt trời thiêu những chiếc đĩa đá đen loáng lên khiến người nhìn lóa mắt. Còn hôm nay, tôi muốn xem Ghềnh đá ấy vào ngày mưa sẽ khác thế nào.
Cả bãi biển sóng trắng xóa liếm vào bờ cát, liên tục lớp nọ chồng lên lớp kia không ngừng nghỉ. Sóng dâng lên rất cao từ cách bờ hàng chục mét rồi đổ ập xuống gầm gào đe dọa, lớp bọt tan ra mênh mang cả một vùng ven biển.

Hàng dừa đổ rạp theo gió, tiếng lá cọ vào nhau tạo thành một thứ âm thanh kỳ lạ, nghe hun hút như thể gió và lá vờn đuổi nhau về tận phía cuối trời. Không còn những con thuyền sơn màu xanh đỏ, hay những chiếc thuyền thúng dập dềnh ngoài khơi xa. Chúng đã được chủ nhân đưa về trú nấp trong Vịnh Vân Phong, tránh một cơn bão mùa đang đến ngoài biển khơi.

Đứng chơ vơ trên mỏm đất cạnh đám xương rồng, thấy mình thật nhỏ bé trước sự bao la của biển cả, nhất là khi không khí xung quanh đặc một màu xám xịt, đám mây sũng nước như muốn đổ sập xuống đầu bất cứ lúc nào. Ghềnh đá Đĩa vẫn nằm đây, hiên ngang bên bờ biển với những cột đá cao hình lục giác, bát giác được xếp chồng lên nhau đều tăm tắp đến kinh ngạc.
Những cột đá hình lục giác cao đến kinh ngạc!
Tôi tự nhủ hẳn khi núi lửa phun trào nham thạch đến nơi này, không ai có thể ngờ cuộc gặp gỡ đầy duyên phận với nước biển lạnh đã sinh ra một thắng cảnh kỳ thú đến nhường ấy.
Một vũng nước nhỏ chia ghềnh đá đĩa làm hai phần. Phía bên làng chài là những khối đá nằm thẳng thẳng đứng, xếp dựa vào nhau thành những lớp lang, cao dần lên về phía đất liền. Phía bên bãi Bàng, một bãi đá với những viên cuội khổng lồ vàng óng thì đá đĩa lại nằm nghiêng nghiêng xếp chồng lên nhau tạo thành một cái vòm cong cong đầy cảm xúc. Đâu đó có những bụi xương rồng xanh đang kiên cường trỗi dậy giữa các khe đá nứt.
Một ngôi nhà đá
Đường chân trời chìm nghỉm trong màn mây mù đặc, chỉ có hàng ngàn con sóng đang uốn mình dữ dội sầm sập lao vào bờ bằng tất cả sức mạnh của bão, giữa khung cảnh ấy, tôi chợt thấy ghềnh đá cô đơn vẫn đang đứng trơ gan cùng tuế nguyệt, thật khác với vẻ nồng nàn và tươi trẻ khi tôi đã tới đây vào một ngày trời xanh, nắng ấm.
Và ngày trời xanh nắng ấm
Hơn một tiếng ở bên Ghềnh đá Đĩa, chỉ để nghe tiếng biển ào ạt và tiếng sóng cồn cào xô bờ cát, chúng tôi tạm biệt ghềnh đá kiêu hãnh mà đơn sơ bên bờ biển đông. Bỏ lại sau lưng những căn nhà được xếp bằng đá cuội của biển, những lối đi, bậc thang, hàng rào…, đá cuội biển đã là phần không thể thiếu trong cuộc sống của người dân xứ này.
Hắc Bách Hoa