Dù đơn giản là một trụ đá 3 mặt hướng về 3 nước nhưng đó còn là niềm tự hào dân tộc và hạnh phúc khi chinh phục cực Tây Tổ quốc của những tay phượt…
Từ Chà Cang tới huyện Mường Nhé, dường như những cơn mưa đầu mùa khiến những mái nhà bên đường trở nên im lìm và tĩnh lặng đến lạ thường. Xa xa đâu đó, những túp lều trên ruộng bậc tha cô độc se sẽ tung bay theo những ngọn gió sớm…

Con suối sâu đầu tiên cả đoàn phải vượt qua là dòng Nậm Ma. Rất may dù trời mưa khá to đêm trước nhưng cũng không quá nguy hiểm để đoàn nhanh chóng vượt qua. Nhưng đón tiếp ngay sau đó là con đường chưa kịp san ủi, những chiếc máy xúc đang hối hả chạy đua với mùa mưa đang tới gần.

Buổi chiều, đồn biên phòng 405 (hay Leng Su Sìn) hiện ra. Những nụ cười, cái bắt tay thân thiện của những chiến sỹ nơi đây và cả những lời khuyên cho chặng đường tiếp theo khiến đoàn thêm phấn chấn tự tin.
Chào các chiến sỹ, đoàn tiếp tục vượt con suối Pằm Pươi ngay sát chân đồn, mọi người hăm hở hướng tới xã Sín Thầu. Apachải đang rất gần… Tuy nhiên, thử thách nước khó khăn nhất vẫn còn đó. Dòng Y M Hồ cuồn cuộn, nước chảy xiết giữa những tảng đá to lừng lững.

Loay hoay, chật vật và nhờ tới những chàng trai bản Tả Khò Khừ giúp đỡ, chúng tôi mới đưa được xe qua suối khi trời đã tối. Sau đó chúng tôi mới biết ngày hôm trước đó, để vào được bản, chỉ còn cách duy nhất là dùng ống luồng và hai người “địu” thì mới đưa được xe qua con suối nguy hiểm này. Một bữa cơm tối muộn nhưng ấm áp và thắm tình hữu nghị tại nhà cán bộ xã Sín Thầu chuẩn bị cho ngày sau “xuất kích”.

Ngày hôm sau, sau khi ghé thăm trường mầm non nơi của xã, nai nịt gọn gàng, đoàn đi tiếp khoảng 10 km đường đất trượt chênh vênh bên mép núi. Những khe suối cắt ngang đường, có những đoạn hẹp xen lẫn đá hộc chen ngang khiến các tay các “xế” mỏi nhừ khi tới bản và trạm Tả Miếu.
Trong một ngày đẹp trời, chúng tôi được những người dân nơi đây “mừng” lễ nhà mới bằng đất bùn bay vèo vèo và tiếng cười vang khắp dẻo núi khi đoàn phóng xe qua.
11h trưa, để xe lại ở bản, cuộc trekking bắt đầu. Không ít người ví hành trình chinh phục mốc số 0 không kém gì cuộc leo Fansipan (đỉnh cao nhất Đông Dương) thu nhỏ. Quả thực, những ngọn núi nối tiếp nhau, vừa lên đỉnh này, trước mắt bạn lại sừng sững một ngọn khác cần chinh phục. Xen lẫn đó là những rừng cây rợp lá và xao xác tiếng chim. Kẹo và nước trở nên vô cùng cần thiết cho mọi người.


Mặc dù từng có đoàn từng bỏ cuộc khi tới chừng nhưng sau 4 tiếng đồng hồ mải miết đi và nghỉ, chúng tôi đã chạm tới mốc 0 trong buổi chiều buông nắng. Cuối cùng, cột mốc số 0 – cột mốc ba nước Việt Nam – Lào – Trung Quốc đã bị chinh phục. Ai nấy đều ánh lên niềm kiêu hãnh và tự hào. Bỏ lại đằng sau những khó nhọc, cả đoàn đều cố hít ngọn gió biên cương lồng lộng trên đỉnh cực Tây của Tổ quốc. Một cảm giác khó quên đối với những tay “lượt phượt” ưa khám phá những miền đất Tổ quốc như chúng tôi…

Kái Bang