Kỳ 2:
Những giọt mồ hôi đầu tiên, sự háu đói và nỗi sợ ma!
Sáu chiếc xe địa hình “chiến” hăng hái nhằm hướng cửa khẩu Thanh Thuỷ (Hà Giang) thẳng tiến. Bên đường, những cánh đồng lúa xanh mướt toả lên mùi lúa nồng nồng thơm thơm, hoa gạo vương những cánh hoa bằng cái chén, đỏ mịn màng trải dưới con đường. Phía dưới, sông Lô lặng lẽ những dòng chảy đầu tiên vào mảnh đất Việt Nam, màu phù sa ánh lên trong nắng.
Những cánh đồng lúa xanh mướt
Sau bữa cơm đạm bạc ở gần cửa khẩu, xế trưa cả đoàn mới khởi hành lên Xín Chải, cách Thanh Thuỷ 15km. Chúng tôi bắt đầu được thử sức thật sự với chặng đường này. Dốc nối tiếp dốc, những giọt mồ hôi túa ra, chúng tôi bắt đầu thở liên tục vì mệt. Cho đến đây, đường không còn trải nhựa nữa, chỉ có lổn nhổn đất đá và những vòng cua liên tục. Chưa vào mùa lúa, song ruộng bậc thang vẫn làm thành những vòng cung tuyệt đẹp.
Ruộng bậc thang làm thành những đường vòng cung thật đẹp!
Chúng tôi miệt mài đạp xe và dắt xe đến xẩm tối thì đến Xín Chải, một xã vùng biên heo hút, im lìm với vài ánh đèn leo lét. May mắn được một nhân viên bưu điện xã mời vào nhà nghỉ ngơi.
Bữa tối đạm bạc do chúng tôi đạo diễn chỉ có mì tôm trộn rau muống và ít thịt bò hầm, nhưng ngon ra trò. Sau đó cả lũ lại mò mẫm trong màn đêm đen kịt, men theo sườn núi, đi trong những tiếng thở dốc, giữa cái gió vi vu đại ngàn và cái run rẩy lành lạnh của sương đêm. Cứ hai người chung nhau một cái đèn pin, người đi sau soi cho người đi trước, rồi dắt díu nhau lầm lũi chặng đường 10km nữa để đến Lao Chải.
Đường từ Xín Chải đi Lao Chải hầu hết là dốc, nên phần lớn thời gian chúng tôi phải dắt bộ. Đi một mình lên dốc đã mệt, đằng này ai cũng thồ thêm một con xe, một cái ba lô cùng vô số đồ đạc lỉnh kỉnh, cái sự mệt như được nhân lên gấp bội. Trung bình cứ đi khoảng 300m chúng tôi lại nghỉ một lần, có những lúc tưởng đôi chân không còn cảm giác gì, người như lả đi vì kiệt sức.
Dốc cao ở Lao Chải
Tôi vốn sức yếu nhất đoàn nên cứ lết bết phía cuối, bình thường đêm tối thế này, lại đi sau cùng là sợ ma lắm, nhưng lần này thì chẳng còn sức đâu mà sợ cả. Có những khi, các bạn vẫn dò dẫm lên dốc thì tôi mệt quá, dựng chân chống xe, ngồi phệt xuống đất, tắt đèn pin, chung quanh đen đặc lại, thấy mình như hư không, nhỏ bé, rồi miên man nghĩ về... bố mẹ ở nhà.
Không hiểu bố mẹ biết giờ này, giữa một khoảng không mịt mù tối đen và sương giăng, con gái đang giữa lưng chừng đèo, xung quanh không bóng người, thì sẽ cảm thấy ra sao? Tôi lại tự hỏi, có bao giờ trước mỗi chuyến phiêu lưu, chúng ta nghĩ về những người thân ở nhà, liệu ta có quá ích kỷ?
Có lẽ, đoạn đường đêm Xín Chải - Lao Chải để lại ấn tượng cho mỗi người không chỉ vì những mệt mỏi "vô bờ" mà chúng tôi phải gồng mình dắt xe, mà còn vì những khoảnh khắc rất dễ thương. Đó là khi chúng tôi đứng trên đỉnh đèo, gió lồng lộng thổi, tắt hết đèn pin, và cùng hú hét vang trời. Lồng ngực như vỡ oà vào trong gió, chúng tôi la hét như những đứa trẻ, cười đùa một cách sảng khoái nhất như không hề có chút mệt nhọc nào vắt vai. Rồi những giây phút cảm động khi đọc tin nhắn hỏi thăm, động viên của các bạn ở nhà.

12h10' đêm, rốt cuộc thì Lao Chải cũng đã hiện ra, chúng tôi nhảy tưng tưng lên mừng rỡ, rốt cuộc thì chúng tôi cũng hoàn thành mục tiêu của ngày hôm nay, “nguyên vẹn và vẫn còn sống sót”!
Theo Rosy/Phuot.com