HỎI ĐÁP
Trang: 
Còn lại 500 ký tự

 
Thứ năm, 3/7/2008, 0:0 (GMT+7)
Chúng tôi trùm áo mưa và lặng lẽ dắt xe đi trong những tiếng lộp bộp của mưa và sự u tịch của núi rừng


Kỳ 3
 
Gặp cơn mưa rừng, có an toàn trong chinh phục đỉnh cao nhất của Tây Côn Lĩnh?

Đường từ Lao Chải lên Bốt Đen nằm sát khu vực biên giới khá xa và nguy hiểm. Sau khi xin phép và được sự đồng ý của biên phòng cùng công an xã Lao Chải, chúng tôi bèn tìm thuê hai người dân tộc Nùng để dẫn đường và đồng hành suốt chuyến đi.
Hai người bạn Nùng đi cùng đoàn
 
So với ngày hôm qua, con đường chinh phục Tây Côn Lĩnh hôm nay mới thật sự là thử thách lớn. Đường cứ hẹp dần, đất xen đá, đá xen cỏ dại trải dài suốt chặng đường đi. Chiếc xe địa hình nhỏ bé nhảy chồm chồm trên đất đá, tay tôi tê cứng vì điều khiển xe còn chân thì mỏi nhừ sau những đoạn lên dốc.

Đường còn xa nên tất cả bảo nhau không nên nghỉ nhiều, mọi người vì thế ai cũng cố thêm một chút, ai cũng nhễ nhại mồ hôi ngay trong tiết trời se lạnh, nhưng đôi mắt thì vẫn ánh lên nụ cười động viên nhau, vẫn tràn đầy quyết tâm chinh phục.
 
Chúng tôi dắt xe qua những con dốc và những vòng cua bám sạt vách núi, đạp xe qua những ngầm nước nhỏ và những đoạn đường ghồ ghề. Càng lên cao càng mất sức hơn, nhưng dường như cũng được ưu ái cho những khung cảnh thiên nhiên ngẩn ngơ lòng người.
 

Đã xế trưa, cả nhóm dừng chân bên một dòng suối nhỏ, rồi lục đục chuẩn bị nấu cơm ăn. Hai bạn Nùng giúp chúng tôi đi chặt măng, gom củi, nhóm bếp. Bữa cơm trưa đạm bạc chỉ có cơm trắng, muối vừng, măng rừng, dưa chuột với 3 lọ thịt hộp bé tẻo, thế mà chúng tôi ngấu nghiến ăn, như chưa bao giờ được ăn ngon đến thế.

 
 
 
Bữa cơm đạm bạc chỉ cơm trắng và muối vừng
 
Ăn trưa, dọn dẹp xong thì bầu trời trở nên xám xịt. Mây đen kéo đến ùn ùn, giữa trưa mà tất cả tối sầm lại, rồi những hạt mưa bắt đầu rơi. Chúng tôi trùm áo mưa và lặng lẽ dắt xe đi trong những tiếng lộp bộp của mưa và sự u tịch của núi rừng.
 
Đường bây giờ ngày càng dốc, cũng không còn rộng rãi như trước nữa, nhiều chỗ chỉ đủ khép nép dắt xe qua, cỏ tranh và cây dại mọc kín lối đi. Hai người Nùng đi trước phải liên tục dẹp cây mở đường. Càng lên cao, trời càng mờ mịt sương. Mưa cũng đã tạnh, nhưng sương đặc đến nỗi giầy ướt sũng, cách nhau 1 mét là không nhìn thấy nữa.

Cả đoàn đến một con dốc, mặt đất như dựng đứng lên. Tôi ngửa cổ và giật mình vì độ dốc của nó chỉ thích hợp cho việc leo bằng chân. Sau cơn mưa, đất trơn trượt dưới gót giầy, và tệ hơn khi suốt dọc con dốc không có mấu bám chân nào cả.

Trong khi tôi chưa biết phải xử lý ra sao thì các bạn Nùng nhanh nhẹn xốc hai chiếc xe địa hình của tôi và bạn nữ nữa lên vai, nhẹ nhàng như vác con gà tơ, rồi nhằm dốc chậm rãi leo từng bước. Các bạn nam trong đoàn như được tiếp thêm sức lực, cùng hò dô tá vác xe đi theo. Và thật may mắn, chúng tôi đã vượt qua con dốc khủng khiếp đó an toàn, không sứt mẻ gì, cho dù ai cũng mệt đứt hơi.
 

Thế nhưng đó không phải là đoạn khênh xe duy nhất. Sau con dốc một đoạn, chúng tôi bắt gặp những thân cây đổ chồng chéo chắn ngang lối đi, rộng chừng 2m, cành mềm cành cứng đan xen, lại ẩm thấp trơn trượt. Đi không thôi cũng dễ ngã, huống hồ vác thêm cái xe nặng chịch.

5h chiều, trời ngả dần tối, càng lạnh và ẩm ướt hơn. Mưa cũng lất phất bay trở lại, không khí đã u tịch, quạnh quẽ nay lại càng thêm phần âm u và bí hiểm. Đoạn đường giờ đây bị cỏ lau mọc lút người, um tùm và hoang vu. Đường dần bé xíu, một bên là vách núi, một bên là vực, nhìn đã thấy hãi. Cả bọn lầm lũi bám vào đường và bám vào nhau thật sát.

Men theo vách núi dưới trời mưa, ống quần cũng như giầy tôi ướt sũng, xung quanh muỗi rừng bay như trấu. Tôi phải trát đẫm lên mặt mũi chân tay thứ dung dịch chống muỗi mua từ Hà Nội, mới doạ được chúng tạm tránh xa. Cũng may, chúng tôi không gặp con vắt nào.

Cuối ngày, sức cũng cạn, chiếc balô sau xe trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, bánh xe bị bùn đất bám vào càng làm chuyện dắt xe trở nên khó nhọc. Run rẩy và tê tái dưới cái lạnh, tôi cảm thấy thật không hiểu nổi tại sao mình lại dấn thân vào cái chốn này, đêm nay sẽ ngủ ở đâu, ăn ở đâu, và còn những gì xảy ra nữa?

Thế nhưng sự động viên và hỗ trợ của những người bạn đồng hành đã giúp tôi hăng hái và gắng nốt chút sức lực còn lại đạp xe “về đích”. Về sau nhớ lại các bạn Nùng nói trước đó chỉ mất 4-5 tiếng để lên mốc, còn chúng tôi đã mất tận 8 tiếng ròng rã vật lộn với bùn đất, với đèo dốc và độ cao.
 

Lên đến mốc, thực ra là mốc biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc, gần đỉnh Bốt Đen cao hơn 2000 mét của dãy Tây Côn Lĩnh, trời sập tối hoàn toàn. Mưa rơi càng nặng hạt và gió thì thổi cuồng dại như muốn quật tung người. Hai người Nùng chẳng hiểu vì sao sốt ruột đòi về, làm chúng tôi cứ cuống lên theo, chưa kịp cảm nhận niềm vui sướng khi đã đặt chân lên đỉnh Tây Côn Lĩnh, “thoả lòng” mơ ước của mình.

Sau khi nhờ họ chụp cho cả hội kiểu ảnh kỷ niệm, chúng tôi cũng nhanh nhanh chóng chóng xếp lại đồ để đi ra khỏi chỗ này, vậy mà một chuyện nữa lại xảy ra.

Theo Rosy/Phuot.com
 
 
 
GALLERY

Temporary holder for the Flash® object

Ireland, văn hóa hòa quện với thiên nhiên !
Home  |  Điểm đến  |  Gallery  |  Tư vấn tour
Kênh Travel, tầng 7, Tháp B VinCom City Tower.
191 Bà Triệu, Hà Nội.
Điện thoại: 04-974-3410 Máy lẻ 422.
Email: travel@vccorp.vn
Liên hệ quảng cáo: Phòng quảng cáo Admicro.
Điện thoại: 04.9744081/2 .
Email:  admicro@vccorp.vn
Mobile: 0904 2010 99(Ms.Mai)
Copyright 2007 – Công ty cổ phần truyền thông Việt Nam – VC Corp
Tầng 22-23, Vincom Tower B, 191 Bà Triệu, Hà Nội
Giấy phép số 177/ GP-TTĐT ; Cục QL phát thanh truyền hình và thông tin điên tử, Bộ thông tin và truyền thông