
Kỳ cuối
Ngày trở về bâng khuâng trong nỗi nhớ nhà
Thời khắc quây quần bên đống lửa đối với tôi là một cảm xúc kỳ lạ. Đó không chỉ là sự ấm áp, mà còn là một sự bình an trong lòng, một sự thư thái, dễ chịu và thân quen.

Tôi chìm vào trong giấc ngủ khi trời còn đì đoàng sấm chớp và mưa vẫn tí tách rơi trên mái hiên, trong lòng là một cảm giác bình yên dịu dàng. Bếp lửa vẫn lách tách cháy cạnh tôi.
Cả ngày hôm trước mệt mỏi là thế mà hôm sau gần 6h sáng tôi đã dậy. Cái lạnh vùng cao làm tôi khẽ rùng mình, nhưng không khí thì thích vô cùng.

Chung quanh, các bạn vẫn đang cuộn ngủ say sưa. Tôi lang thang ra ngoài hít thở không khí trong lành, thấy mây bay lờ lờ một đám trắng xốp bên những thửa ruộng bậc thang, tràn trên nóc nhà, cảnh thật là đẹp.
Đây chính là Thèng Phìn, cách Hoàng Su Phì không còn xa nữa. Vậy là rốt cuộc chúng tôi đã gần như hoàn thành mục tiêu của mình.

Tôi ngồi ngắm những tầng lớp đan xen mềm mại uốn lượn và sóng sánh nước của ruộng bậc thang, nghĩ về những ngày chúng tôi đã trải qua cùng nhau. cảm thấy thật may mắn mà cũng thật vui vì điều mình đã đạt được.
Tôi vui vì đã dám theo đuổi điều mình mong muốn cho dù đôi khi tôi thấy thật quá sức với bản thân, vì đã trải qua những xúc cảm đặc biệt, kỳ lạ mà tôi nghĩ trong cuộc đời mình sẽ không nhiều dịp “nếm trải” lại.

Điều quan trọng là tôi thấy tự tin với bản thân hơn, yêu cuộc sống hơn, và mỗi chuyến đi xa đều làm tôi thấy nhớ nhà.
Tôi đang nhớ nhà!
Theo Rosy/Phuot.com